Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Chiếc Áo Mới Trong Những Ngày Giáp Tết

Bà kính mến,
Sáng ngày 29 tết, con đã đến thăm bà.
Đập vào mắt con là hình ảnh một người già yếu, với gương mặt khắc khổ. Bà nhìn con với ánh mắt ngơ ngác. Điều này cũng dễ hiểu bởi đây là lần đầu tiên con đến thăm bà.
Sau một vài lời chào hỏi xã giao, bà khoe với con chiếc áo mới bà đang mặc. Bà nói : “Tui đang tính mặc chiếc áo mới vào để sang nhà máy chè xin mấy ký gạo về ăn tết. Trong nhà chẳng còn gì…!” Nghe đến đây, con như không tin vào tai mình. Con xác minh lại điều bà vừa nói, và quả đúng như thế : bà không còn gì để dùng trong dịp tết, cụ thể hơn là trưa nay, - trưa 29 tết.
Bà đáng kính,
Thế kỷ mà bà và con đang sống là thế kỷ XXI. Đây là thời mà người ta vẫn nói với nhau về khoa học, công nghệ. Hầu như ít ai nói về cái đói, cái rét… nơi con người. Bởi nếu như cách đây chỉ một thời gian ngắn thôi, người ta vẫn còn ước mơ cho cho nhau là “ăn no mặc ấm”, thì nay người ta chỉ có thể nói với nhau “ăn ngon mặc đẹp”. Điều này cho thấy đời sống của con người xem ra được cải thiện, mức sống của con người đã được nâng cao. Sự cải thiện và nâng cao cuộc sống của con người là điều chính đáng. Thế nhưng, trong thực tế, nếu như ngoài kia, nơi con đường lớn trước cửa nhà bà, có nhiều người, nhiều gia đình đang đua nhau mua sắm tết ; họ mua sắm đủ thứ ; mua cho mình, rồi mùa để tặng người khác…, thì trong ngôi nhà bé nhỏ được che bằng những tấm ván, tấm bạt cũ kỹ của bà lại lộ rõ sự quạnh hiu và buồn bã. Điều đáng nói, căn nhà của bà trở nên hiu quạnh không chỉ vì bà không còn gạo, không còn thức ăn… nhưng là sự cô đơn đến mức tột cùng.
Bà cho con biết là bà có ba người con trai. Cả ba đều lấy vợ và có con cái. Hai người con đầu đi lập nghiệp ở phương xa mà lâu nay bà không được tin tức gì ; người con út lấy vợ, nhưng vợ chồng không sống được cùng nhau nên đã ly dị. Sau khi ly dị, anh chán nãn, và đã có những việc làm phạm pháp. Người ta bắt anh và giam anh trong tù. Đã ba năm nay bà không được ăn tết cùng anh và cũng chẳng thấy mặt anh.
Không người chăm sóc, sống cô quạnh trong một căn nhà xiu vẹo, bà cảm thấy cô đơn đến mức tột cùng. Chưa hết, đằng sau sự cô đơn đó là sự túng thiếu và buồn tủi. Bà buồn cho một cuộc đời có con cháu mà như không, buồn cho thân phận sau bao nhiêu năm vất vả của một phận người, nay không còn lấy đủ một bát cơm để ăn trong ngày tết.
Sáng hôm nay, bà lấy chiếc áo mới ra mặc, nhưng không phải mặc để chờ con cháu về thăm hay để “chưng diện” trong những ngày giáp tết, mà là đi xin chút gạo để ăn tết. Bà đã không ngần ngại nói với con : “biết là đi xin cũng nhục lắm, cũng sợ phiền hà lắm, vì ngày hết tết đến rồi, ai ai cũng bận rộn, nhưng ngồi mãi ở đây cũng không được cậu ạ. Mặc chiếc áo mới vào, để khi đến nhà người ta, dù người ta có cho hay không thì cũng không làm cho người ta bị mang tiếng là có người khốn cùng, rách rưới vào nhà. Làm như vậy mình không bị áy này vì làm cho người khác khó xử…”
Thưa bà, con cám ơn bà vì sự tế nhị. Bà vẫn mang trong mình tâm tình sống cho người khác. Bà sợ người khác lo, mang tiếng… Con cám ơn bà vì bà vẫn là mẫu gương cho một thực tại của con người hôm nay : sống chỉ biết lo cho mình.
Được bà chia sẻ và chia sẻ cùng bà hôm nay, lòng con thêm phấn khởi vì được cùng bà sống những cảm nghiệm rất thật của cuộc đời. Những chia sẻ trong nước mắt của bà một phần giúp con ý thức về sứ mạng của mình, phần khác cho con thấu hiểu được sự khốn cùng của phận người. Hơn nữa, trong câu chuyện của bà, con nhận thấy bà luôn ý thức về sự hiện diện của Thiên Chúa và phó dâng cuộc đời cho Người. Bà đã nhắc con rằng “Chúa yêu thương những người nghèo khổ, và lắng nghe tiếng họ kêu xin”. Con tin Chúa không bỏ rơi bà, vì Ngài quan phòng và yêu thương.
Tạm biệt bà, con nhớ những tâm tình của sách Huấn Ca : “Đừng bỏ qua chuyện các vị cao niên kể lại, vì chính các ngài đã học hỏi nơi tổ tiên mình. Nhờ lắng nghe các ngài mà con có được sự hiểu biết, và khi cần, con biết đưa ra câu trả lời thích hợp” (Hc 8, 9).
Bên cạnh đó, con nhớ về lời của đức nguyên giáo hoàng Biển Đức XVI : “Chất lượng của một xã hội, tôi có ý nói đến sự văn minh, sẽ được đánh giá qua việc người già được đối xử như thế nào và vị trí nào người ta dành cho họ trong đời sống cộng đồng”.
Và cuối cùng, con nhận ra giá trị nơi tâm tình của đức giáo hoàng Phanxicô : “Người già là những người đi trước chúng ta trên cùng một con đường. Ta đã nhận lãnh từ họ rất nhiều. Họ không phải là những người xa lạ. Rồi mai đây hết thảy chúng ta cũng sẽ trở thành những người già cho dù ta có thể không muốn nghĩ đến. Nếu chúng ta không đối xử tốt với những người già, các thế hệ sau cũng sẽ không đối xử tốt với chúng ta”.
Bà kính mến,
Chiếc áo mới bà đã mặc, nhưng hôm nay bà không phải đi sang nhà máy chè để xin gạo. Thay vào đó, bà sẽ đến đài Đức Mẹ ở bên cạnh nhà thờ để dâng lời tạ ơn như bà đã nói. Con sẽ hiệp ý cùng bà để tạ ơn Thiên Chúa qua lời chuyển cầu của Mẹ Maria.
Xin Chúa luôn ở với bà và lắng nghe tiếng bà kêu xin !

Fx. Phan Dương

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Thăm Và Phát Học Bổng Cho Các Em Học Sinh Nghèo Tại Hậu Giang

 Các em thiếu nhi đến dùng cơm và ở lại nhà thờ Giáo xứ từ trưa thứ 7 đến chiều Chúa Nhật
 Nhưng căn nhà lợp bằng tranh và những tấm "tôn" cũ kỹ
 Căn nhà xiêu vẹo nằm bên hông nhà thờ
 Chiếc xuồng nhỏ là phương tiện đi lại của một số người dân nơi đây
 "Căn nhà" của anh Bảy
 Kệ sách và góc học tập của 3 chị em con anh Bảy
 Một gia đình khác trong họ đạo Bảy Ngàn
 Căn nhà với chiều cao khoảng 2.5m
 Phía trong căn nhà có hai chiếc giường cho 6 người ở
 Cha sở họ đạo Bảy Ngàn và giáo dân
 Mẹ của anh Bảy bị bệnh tâm thần, để bà khỏi đi ra ngoài, anh làm một cái "chuồng" bằng tre
 Bà cụ mù cả hai mắt
 Một góc sông Bảy Ngàn
 Một gia đình khác trong Họ Đạo
 Trao học bổng "Ánh Nến Yêu Thương"
  Trao học bổng "Ánh Nến Yêu Thương"
  Trao học bổng "Ánh Nến Yêu Thương"
 Cháu đi làm mướn cùng bố, bà nội đến nhận học bổng thay
Thăm hỏi gia đình có con bị bệnh nan y

FX. Phan Dương, a.a.

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Dòng Đức Mẹ Lên Trời : Khai Mạc RIAD Tại Bangkok, Thái Lan

Vào lúc 15h30 ngày 15 tháng 7 năm 2013, tại Camilian Pastoral Center, Latkrabang Bangkok, Thái Lan, chương trình Gặp Gỡ Quốc Tế Của Dòng Đức Mẹ Lên Trời Về Đối Thoại Liên Tôn Năm 2013 (Rencontre Internationale de l’Assomption puor le Dialogue - RIAD 2013) đã khai mạc.
Có khoảng 40 linh mục và tu sĩ trong các hội dòng Đức Mẹ Lên Trời (Anh Em Đức Mẹ Lên Trời - AA, Tận Hiến Đức Mẹ Lên Trời - OA, Tiểu Muội Đức Mẹ Lên Trời - PSA, Chị Em Đức Mẹ Lên Trời – RA và Chiêm Niệm Đức Mẹ Lên Trời) đến từ các quốc gia như Italia, Argentina, Ấn-Độ, Ma-lay-xi-a, Phi-lip-pin, Trung Quốc, Pháp, Nhật Bản, Hoa Kỳ, Chi-lê, Công-gô, Ca-mơ-run, Việt Nam… về tham dự.
Buổi khai mạc được điều hành bởi sơ Deanna Maria Combong, R.A., cha Bernard Holzer, A.A., sơ Mary Cecilia Claparols, R.A., và sơ Zoé Vandermersch, O.A.
Trong buổi khai mạc, sau phần chào hỏi và giới thiệu, sơ Zoé Vandermersch, O.A. đã giới thiệu chương trình tổng quát. Tiếp đó, các thành viên được lắng nghe sơ Deanna Maria Combong, R.A., nói qua đôi nét về đất nước, con người và tôn giáo tại Thái Lan.
Sau phần giới thiệu đầy thú vị bằng những hình ảnh sống động của sơ Deanna Maria Combong, cha Bernard Holzer, A.A. đã cho biết sơ lược về lịch sử của chương trình RIAD. Cha cho hay : Chương trình RIAD được tổ chức lần đầu tiên tại Valpré (Lyon – Pháp) vào năm 2002 ; đến năm 2004, tổ chức tại Dorau (Ru-ma-ni), năm 2006 tại Nairobi, năm 2008 tại London (Anh Quốc), năm 2010 tại Janiro (Brazil) ; và năm nay, chương trình được tổ chức tại Bangkok (Thái Lan), từ ngày 15 đến 25 tháng 7 năm 2013.
Kết thúc phần giới thiệu của cha Bernard, các tham dự viên bước vào thánh lễ.
Điều đặc biệt trong thánh lễ hôm nay là, mọi người rước nhập lễ, trên tay cầm theo những biểu tượng của đất nước mình và đặt dưới bàn thờ. Thực hiện công việc này, mọi người muốn nhắc nhở chình mình và nhắc nhở nhau rằng dù ở trong quốc gia, thuộc chủng tộc hay thuộc màu da nào thì trong Đức Ki-tô, nơi Bàn Tiệc Thánh, ai cũng có quyền yêu thương, tôn trọng và hiệp nhất với nhau.
Thánh lễ do cha Bernard Holzer, A.A. chủ tế diễn ra trong bầu khí trang nghiêm, sốt sắng và cảm động. Các lời nguyện được dâng lên bằng nhiều thứ tiếng khác nhau đã giúp cộng đoàn tham dự ý thức hơn về sự hiệp nhất giữa những con người, dân tộc và quốc gia.
Kết thúc thánh lễ, chương trình “Welcome dinner follows” đã diễn ra. Trong chương trình này, có sự tham dự của một số giáo sư, nhân viên và học sinh trường St. John’s Shool Thambom. Những lời chào mừng, những điệu múa dân gian, và một số tiết mục văn nghệ có chiều sâu tâm linh đã làm cho không khí trong khán phòng trở nên vui tươi và linh thiêng.
Sau phần “Welcome dinner follows”, mọi người quây quần bên nhau để chia sẻ với nhau bữa cơm huynh đệ.
Buổi khai mạc kết thúc, những ngày làm việc và sống kinh nghiệm về đối thoại liên tôn trên đất nước Thái Lan đã mở ra.
Ước mong trong những ngày đặc biệt này, mọi cùng nhau nhìn ra được mối tương quan giữa các dân tộc, văn hóa và các nhóm. Mối tương quan này có thể hiện rõ trong kinh tế, chính trị và sinh hoạt xã hội, nhưng đặc biệt là hiện hữu giữa các tôn giáo. Mong sao kinh nghiệm cụ thể về mối tương quan này ngày càng được gắn kết hơn qua nhiều hình thức tiếp xúc, trao đổi, và khai phá khác nhau ; để nhờ đó, cùng với Giáo Hội, chúng ta mở lòng mình ra đối với các truyền thống tôn giáo khác, ngỏ hầu mọi người kính trọng các giá trị đạo đức, tâm linh và tâm lý hiện hữu trong từng truyền thống nơi các tôn giáo bạn như RIAD mong muốn.
Nguyện Nước Cha Trị Đến !
Fx. Phan Dương, a.a.

Hình Ảnh CAFI 2013